Nếu có ai hỏi tôi “An Việt trong tôi là gì?”. Tôi chẳng ngần ngại mà nói rằng “An Việt trong tôi là những bữa cơm trưa ấm áp, là những tiếng cười râm ran sau những câu chuyện kể hài hước, là những sự sẻ chia, là những lời động viên an ủi, là những sự giúp đỡ chân thành, và là hai tiếng “Gia Đình”. Nơi ấy đã sưởi ấm trái m lạnh lẽo mang trong mình nhiều nỗi sợ của một cô gái 23 tuổi vừa chập chững bước vào đời. Dù thời gian gắn bó chưa dài nhưng tình yêu dành cho ngôi nhà thân thương ấy không có từ nào diễn tả nổi, tôi muốn gửi gắm thứ tình cảm quý giá đấy qua những dòng thơ mang tựa đề “Ngôi nhà thứ hai”, tuy ngắn mà chan chứa yêu thương.
Buồn buồn ngồi lướt lướt face
Hay tin An Việt ở đây cần người
Thấy vậy em chẳng thể lười
Nhanh nhanh chóng chóng vội vàng “apply”
Ngồi chờ cho đến ngày mai
Để phi xe đến “apply” kịp thời
Cảm xúc tâm trạng rối bời
Vài vòng phỏng vấn vài lời hỏi han
Câu chuyện chẳng phải lan man
Tinh tinh thông báo rằng em được vào
Bao nhiêu cảm xúc dâng trào
Bao nhiêu cố gắng có ngày thành công
Giờ em chẳng phải lông bông
Có thêm An Việt “Ngôi nhà thứ hai”
Mai đào nở rộ hàng dài
Thời gian thấm thoát đã hai tháng rồi
Ngày đầu có chút bồi hồi
Giờ đây cô gái tự tin hơn nhiều
Bác cô dạy bảo nhiều điều
Rồi anh rồi chị ân cần bảo ban
Nỗi buồn nỗi sợ biến tan
Mỗi ngày đến Viện lại là niềm vui
Đồng nghiệp ai cũng tươi cười
Thương yêu đoàn kết thật thà giúp nhau
Bây giờ hay mãi về sau
Tình yêu An Việt trước sau một lòng.

Hỉnh ảnh dược sĩ Tú Uyên
Bên trên là những dòng cảm xúc, những vần thơ chứa chan những tình cảm của dược sĩ Tú Uyên với An Việt. Ai yêu thích những vần thơ của Tú Uyên thì like, share ảnh để bình chọn cho Tú Uyên qua link fanpge: https://www.facebook.com/benhvienanviet/photos/a.1815246602162031/1818431045176920/